Khoảng Xám


Em giẫy đạp vào đời theo tiếng khóc
Mà trần gian nào phải thiên thai
Em hồn nhiên cười như nắng sớm
Đôi mắt tròn, ôi đôi mắt nai

Rồi từ đó kiếp phù du lớn
Em bước đi, bập bẹ dăm từ
Trong vòng mẹ ấm em còn nhớ
Kẽo kẹt trưa hè mẹ hát ru

Theo năm tháng em thành thiếu nữ
Thả ước mơ đến cõi thiên đàng
Làm công chúa trong rừng sâu ngập nắng
Lá hoa cười chim ríu rít vang

Bình minh đến nắng vàng rực rỡ
Em say trong giấc ngủ thiên thần
Không gian đứng, thời gian ngừng thở
Nụ hôn chàng đánh thức trời xuân

Em ngơ ngác nhìn đời ươm nụ
Anh là ai, đôi mắt nuốt hồn em?
Khu rừng vắng, cỏ hoa và nắng
Rung rinh màu sắc xám ánh chiều lem

Rồi đến lúc giờ tàn đã điểm
Ngựa không còn thuyền nhỏ cũng xa
Chỉ sóng nước hững hờ buông lả
Và ráng chiều nhuộm sáng không gian

Em vẫn đợi, thuyền về bến đậu
Chở em đi chở cả tình sầu
Chở ước mơ dự tiệc đêm thâu
Rồi tuyệt vọng thuyền không ghé bến! 

Bé thơ xưa không còn thiếu nữ
Bỏ ước mơ đời, bỏ tiệc vui
Bỏ thiên thai, nán lại ngậm ngùi
Chôn kiếp đời phù du mộng dữ

Cô bé xưa giờ là thiếu phụ
Gánh nỗi sầu oằn cả hai vai
Chất đau thương chết lịm một đời
Hồn ngây dại, thân chìm trong tê tái

Không gian xám, thời gian cũng xám
Xám cô đơn, xám cả cõi đời
Khói mây trời cũng xám thiếu phụ ơi
Đời nhạt lắm đỉnh vô thường chất ngất!
BV. Tâm Đức, 2008