Cơn mưa chiều nước đổ
Ngập hồn em, ngập đời em
Em cố ngoi lên uống chút mặt trời
Không gian, một màu u ám
Đất trời nổi cơn điên, gào thét
Em mở to đôi mắt trần gian xoáy vào cơn sấm sét
Trong đó có anh, một màu đỏ rực, cháy khô
Hạnh phúc, khổ đau, cô đơn, kỷ niệm... chìm dần...
Mặt nước yên bình
Nắng sõng soài trên cỏ
Không còn nhau!
Ngập hồn em, ngập đời em
Em cố ngoi lên uống chút mặt trời
Không gian, một màu u ám
Đất trời nổi cơn điên, gào thét
Em mở to đôi mắt trần gian xoáy vào cơn sấm sét
Trong đó có anh, một màu đỏ rực, cháy khô
Hạnh phúc, khổ đau, cô đơn, kỷ niệm... chìm dần...
Mặt nước yên bình
Nắng sõng soài trên cỏ
Không còn nhau!
Melbourne, 2015