Bâng Khuâng


Rong chơi một cõi mây ngàn
Chở về chút nắng thênh thang cho đời
Gió ơi đừng có ra khơi
Bỏ quên vườn nhỏ chơi vơi ánh tà

Ráng chiều, bướm đậu bờ xa
Chim quyên ngừng hót hôm qua bên lề
Đường vàng lá rụng lê thê
Dáng xưa ai đứng u mê đợi tình

Thôi thì một kiếp sinh linh
Bể dâu ta nhận một mình ta chơi...

Saigon, 2009