Chiều Rơi


Ngày âm u, hồn trống trơn
Chiều âm u, đời vắng tênh
Tiếng chim hót tan vào không gian lắng
Bên góc đường ướt đẫm đám cỏ non

Có con dế khóc thầm trên lối nhỏ
Chúng đá nhau tơi tả một bên thân
Tôi ngồi xuống nhìn dế con đau đớn
Rồi lặng im, chiều cũng lặng yên 

Một giọt nước lăn dài trên má
Ồ! Mắt tôi đã ướt lúc nào
Ướt vì đời hay dế con đã mất
Cũng giống nhau thân xác hư hao

Tiếng máy bay phá tan chiều hấp hối
Trên nóc nhà hàng xóm con quạ kêu
Có ai đó, bên kia đời vọng lại
Một nỗi buồn man mác uống chiều rơi!
Melbourne, 2016