Bỗng Dưng Tôi Thấy Lạ


LẠ


(Bỗng dưng tôi thấy lạ)

(NS Trần Quang Lộc)

 

Mùa xuân đi qua như cơn gió vô tình thổi vào mặt người mang theo một mùi hương lạ

Và những cánh hoa khập khiễng rơi như người thương binh đang khập khiễng trên con đường lạ đầy hoang sơ của cỏ cây bên lề

 

Nắng hôm nay cũng lạ, không như nắng Sàigòn của mùa khô làm cây cỏ nhọc nhằn tồn tại

Nắng Melbourne nhàn nhạt tưới rộng trên sông, trên muôn loài sau mùa đông cành gốc cô đơn, trơ trọi buồn với cái lạnh rét da

 

Và như một phép lạ mà Thượng đế ban cho loài người để vượt qua những gian nan, để sống, để yêu; là nắng làm xuân rực rỡ, làm thế giới đầy sắc màu, làm biển xanh hơn và gió cũng thơm hơn

 

Trái tim tôi hôm nay cũng lạ, rộn ràng hơn bởi vẻ đẹp ấm áp, nồng nàn của một không gian yên bình nhưng khắc khoải những thoáng cô đơn

 

Tôi tìm kiếm chung quanh những khuôn mặt người thân, nhưng thật lạ! Dường như chúng chỉ ẩn hiện trên nền trời xanh pha chút xám buồn như vài cụm mây còn sót lại sau mùa đông

Đôi lúc lòng người cũng rất lạ! Phải chăng thời gian và không gian là chiếc đũa thần gõ vào hư không nhưng đầy quyền lực mang theo sự thay đổi của con người và thế giới với hai mảng màu sáng, tối

 

Tôi ngơ ngác uống từng giọt lạ rơi rớt vào hồn, vào tim để hạnh phúc với những thanh thoát còn sót lại của cuộc đời, để nuôi dưỡng sức chịu đựng, để vượt qua những biến động và để thì thầm với thời gian rằng: Lạ đem đến cho ta cái đẹp mạnh mẽ như cánh hoa vươn mình rực rỡ trên đống đổ nát hoang tàn sau một cơn động đất.

 

Saigon, 2016

(ThuTuyet – Thu Trắng 2)