Trình bày: cs Bích Ngọc

Tả tơi
Lạnh lắm, Melbourne trời không nắng
Tiếng gì kêu ríu rít không gian
Ôm cô độc bên cuộc đời vội vã
Lê gót chiều bao nỗi ngổn ngang
Mùa băng giá, cây tràm còn vài lá
Lác đác rơi theo cơn gió xanh gầy
Đường phố buồn hoàng hôn từng giọt rớt
Hồn chơi vơi lơ lửng trời mây
Tim tôi khóc, ngực như co lại
Mắt tôi khô, mặt vẫn mỉm cười
Hồn tê tái, Melbourne giá rét
Đông chưa tàn, tình đã rụng vơi
Thôi đã hết ngày dài ngóng đợi
Em thôi về, chiều đã tàn hơi
Căn phòng trống, chút nồng nàn vương lại
Vẫn dại khờ, để trái tim rơi
Không còn nữa, con đường chung lối
Điệu Valse buồn trong bước lả lơi
Ánh sao băng chợt rớt ngang đời
Ta chới với ôm mảnh tình đã vỡ
Melbourne, 2015
Tiếng gì kêu ríu rít không gian
Ôm cô độc bên cuộc đời vội vã
Lê gót chiều bao nỗi ngổn ngang
Mùa băng giá, cây tràm còn vài lá
Lác đác rơi theo cơn gió xanh gầy
Đường phố buồn hoàng hôn từng giọt rớt
Hồn chơi vơi lơ lửng trời mây
Tim tôi khóc, ngực như co lại
Mắt tôi khô, mặt vẫn mỉm cười
Hồn tê tái, Melbourne giá rét
Đông chưa tàn, tình đã rụng vơi
Thôi đã hết ngày dài ngóng đợi
Em thôi về, chiều đã tàn hơi
Căn phòng trống, chút nồng nàn vương lại
Vẫn dại khờ, để trái tim rơi
Không còn nữa, con đường chung lối
Điệu Valse buồn trong bước lả lơi
Ánh sao băng chợt rớt ngang đời
Ta chới với ôm mảnh tình đã vỡ
Melbourne, 2015