Tích Tắc Khuya Rơi


Giấc ngủ không còn, đêm thôi mộng mị
Cho thanh tâm hờ hững trôi đi
Đêm độc thoại, vỡ đôi lời nhảm nhí
Cây đàn trơ vì phím đã chai lì

Ta vẫn biết dối gian gần vĩnh cửu
Sao cứ vào rồi bám lấy hư không
Hai tay buông, ta chới với linh hồn
Thân xác vỡ như sao băng vừa rụng

Khuya vắng, tiếng đồng hồ lê thê, khóc đẫm
Gắn vào tim, xuyên qua óc, tích tắc rơi!
Đêm tĩnh mịch, tim rã rời, tích tắc
Tích tắc ơi! Tim đã chết tự hôm rồi...

Tim đã chết thôi không còn nhịp
Máu đã khô đông cứng vết tình
Tích tắc, đời tan, đêm tĩnh mịch
Tĩnh mịch ơi! Thu không Trắng. Nụ cười!

Melbourne, 19/04/2016