Qúa Khứ Tôi


Trong thế giới rộng có một chỗ rất chật cho tôi để yêu quá khứ

Quá khứ tôi là cả một vùng trời bình yên thời thơ ấu, là nắng vàng vào mùa xuân, là con sông lững lờ trôi của những ngày hè gió mát, là dòng suối trong thơm lành như dòng sữa mẹ ngày nao nuôi tôi khôn lớn, là núi rừng hoang dại của những cuối tuần tôi lang thang hoà mình với thiên nhiên trời đất mà không sợ bị tổn thương bởi những tị hiềm, ganh ghét.

Quá khứ tôi là những ngày bận rộn lao xao với lợi danh, bon chen với những ồn ào nơi phố thị, là cuộc sống đầy đủ “phú quí, lễ nghi”, là sự sang, hèn, cao, thấp của những đổi thay, những vươn lên của tuổi trẻ pha trộn sự ì ạch hưởng thụ của tuổi già.

Quá khứ tôi là những vỡ nát tình nghĩa phu thê của những ông chồng bệ vệ bên những người tình còn non trẻ, lộng lẫy phấn son, áo quần thiếu vải; tương phản với sự âm thầm lặng lẽ của những phụ nữ trong căn nhà lạnh hoang để đêm đêm nuốt vào trong sự cô đơn, tủi hận.

Quá khứ tôi, những cậu ấm cô chiêu gật gù trong khói thuốc ở những quán cà phê nồng mùi hiện đại hoặc những nhà hàng sang trọng bên những chai rượu mạnh đắt tiền, tương phản với những em sinh viên nghèo vùi đầu vào sách vở mà nghe tiếng cồn cào trong bao tử vì sự hết hạn của gói mì tôm sáng nay.

Quá khứ tôi, những bà mẹ quê tần tảo chắt chiu từng nhánh lúa trên đồng khô dưới cái nắng gắt mùa hè và trong chiếc áo lá tả tơi quấn tấm thân mỏng manh gầy guộc của mùa đông gió bấc lạnh thấu da. Trái ngược với cuộc sống vương giả của giới “thượng lưu” được phân chia rạch ròi tự bao giờ?!

Quá khứ tôi là mênh mông tình nghĩa của những tâm hồn mộc mạc giản đơn như sự đơn giản của nghệ thuật hiện đại nhưng tinh tế và sâu sắc, pha trộn những cầu kỳ giả tạo của sự vương giả đột xuất làm nên một bức tranh bận rộn, nhiều sắc màu.

Một vùng quá khứ rạch ròi trong cái hỗn độn; ngăn nắp trong đống bê tha, bừa bộn. Nhưng nó là quá khứ của tôi, tôi yêu nó như yêu một đứa con nổi loạn cả những tinh khôi và trần trụi xác xơ!

Melbourne, 2016