Phôi Pha


Có con kiến nhỏ bò qua khe cửa
Có nụ tường vi vừa hé sáng nay
Có chị gió thu cười hồng đôi má
Và giọt nước buồn đọng trong mắt cay

Có chút tình yêu hôm qua vừa chớm
Có nụ hôn đầu để lại vết son
Có con đường quen ngất ngây run rẩy
Rồi nồng nàn cũng phải chia xa

Có đem đời nhau phút giây nương tựa
Có sớt chia nhau ngọt đắng vui buồn
Có chút tình khô mon men đến muộn
Khoảnh khắc rồi đi, lặng lẽ vô hồn

Có ai uống cạn giọt tình vừa rụng
Có gượng nụ cười, đáy cốc đã khô
Có đôi mắt thâm quầng qua đêm trắng
Vài sợi tóc buồn bạc trắng đêm qua

Có thời gian trôi, nguôi dần vật vã
Có chút thuỷ chung sót lại nơi này?
Có còn tình chăng, người ơi đã lỡ
Chôn giấu đời nhau, để lại đắng cay!

Melbourne, 03/2016