Nấn Ná Hư Không


Sáng sớm, trời tối mù
Hàng cây trước cửa cũng ngủ im
Ầm ù tiếng sét chơi vơi đánh
Giọt nước lăn tăn ướt nỗi niềm

Sáng sớm, cơn buồn ngủ
Nệm gối chăn êm quấn cô đơn
Lơ mơ ta thấy ngày chưa sáng
Nghe lòng sấm sét đánh từng cơn

Sáng sớm, em còn đó
Nhưng sao xa cách dặm muôn trùng
Thả hồn bay đến nhìn em ngủ
Để rồi nấn ná chút hư không

Sáng sớm, đời đã tối
Bởi mặt trời đã bỏ ta đi
Mưa ơi, rửa sạch niềm cay đắng
Để lại cho nhau một chút gì...
Melbourne, 04/2016