Lặng Im


Lặng im nghe thời gian trôi...
Nghe tiếng sương rơi và giọt mưa rớt khẽ trên lá
Nghe cây cỏ thì thầm về tiếng bước chân của bầy chim đang khiêu vũ dưới trăng khuya
Nghe tiếng chảy của dòng sông Maribyrnong lăn tăn chút sóng, nhẹ nhàng như nụ cười duyên với má lúm đồng tiền của cô gái xuân thì
 
Lặng im suy ngẫm về những lọc lừa như một thói quen đã được định hình, được trang  bị cho ý thức hệ của một xã hội vốn dĩ còn hoang sơ với thời đại!
Về những dối gian được sử dụng như “cái vốn” để đối phó vì sự nghèo đói bủa vây
Lặng im để nghe tiếng khóc của đêm vì sự tuyệt vọng của người đàn bà trong căn nhà chỉ có  bóng tối!
Và lặng im, bất lực nhìn những người thân quen vĩnh viễn ra đi vì những cái chết còn tức tưởi
 
Lặng im nguyện cầu...
Cho thế giới yên bình và loài người thôi không thù hận
Cho người giàu và kẻ khó yêu thương nhau
Cho từng căn nhà đêm đêm rộn ràng hạnh phúc... 

Lặng im để ôm từng giọt yên bình rớt nhẹ vào hồn của một sớm mai có tia nắng đầu tiên vừa chớm. 
   Melbourne, 2016