Đêm Vỡ


Từng chiếc lá ngoài kia cứ rụng
Trong hiên nhà gió cũng làm thơ
Mắt tôi mở, hồn tôi cũng mở
Ngực tôi ho, hơi thở dập dồn

Tay bám víu vào hư không chới với
Chăn gối mềm thấm cạn, nước mắt khô
Đêm trở dạ, trăng thơ còn hỏn đỏ
Vội vã chào đời, trong tiếng khóc non

Đêm vò võ, thời gian lặng lẽ
Chiếc sao băng đón trẻ mỏng manh
Chút ánh sáng nhạt nhoè cây, cảnh
Thả hương nồng phủ lấy trần gian

Bỗng tiếng sấm ầm ầm đổ xuống
Chốn hoang vu, chốc hoá thị thành
Đêm oà vỡ, mưa tuôn xối xả
Trăng non ơi! Giẫy đạp vỡ hình
Melbourne, 22/04/2016