Thu Tuyết - một nhà giáo làm thơ - một người đi trong "cõi mê" tới cõi nắng vàng

Một ngày nào đó cách đây rất nhiều năm, tôi không còn nhớ rõ năm nào, một người bạn trong giới văn chương đã đưa cho tôi một số bài thơ của một tác giả có tên rất lạ: Thu Tuyết và người bạn ấy giới thiệu một cách nhiệt tình:Ông hãy đọc và biên tập giùm, nếu thấy được thì giới thiệu cô ấy “ một cây bút trẻ.”
[...] Xem tiếp

Thu Trắng

Thu Trắng về đây ôm sóng thơ 
Ngắm trăng thu ai nỡ hững hờ 
Mây trời sắc xám màu thương nhớ 
Khúc giao mùa Thu Trắng ngẩn ngơ
[...] Xem tiếp

Mẹ Tôi

Bàng bạc màu khói sương
Bao nỗi niềm con vương
Tháng năm đầy tiếc nhớ
Khói hoàng hôn trong vườn
[...] Xem tiếp

Nhớ

Sao vẫn cứ vật vờ trưa sớm
Héo hắt tháng ngày héo hắt tôi
Gió khuya như đến từ nguồn cội  
Da diết nắng thơm khói tỏa trời
[...] Xem tiếp

Hoài cổ

Đường làng xưa có cô nàng gánh thóc
Áo nâu sòng nón lá gãy vành cong
Môi vẫn thắm trán mồ hôi lấm tấm 
Gót mòn trơ da nhám chân không
[...] Xem tiếp

Đời vắng

Mưa chiều tí tách sợi êm
Chảy vào đời vắng giọt mềm mong manh
Bụi trần thương thuở tình xanh
Gió đông ướp lạnh dỗ dành hồn thơ
[...] Xem tiếp

Hoang vu

Sau ngọn cây em thấy mây trời xám
Trong ánh mắt em thấy cả mùa thu
Qua tâm hồn em thấy chiều tím dại
Qua tháng ngày bỗng thấy đời hoang vu
[...] Xem tiếp

Gió chiều

Chiều nay gió lạ về
Mang hơi thở nồng nàn của ngày mới lớn
Mang theo cánh buồn xưa 
                  được xếp từ mảnh giấy tinh khôi
Và mang cả âm hưởng của mùa trăng mới chớm
[...] Xem tiếp

Chiều vẫn chiều

Chim bay qua dòng sông
Để chiều tàn ngơ ngẩn
Nắng đổ bóng hoàng hôn
Lạc bầy chim cánh trắng 
[...] Xem tiếp

Xuân đêm

Viết cho những giọt sầu
Trên đỉnh đời trao nhau 
Khi cơn đau vừa dứt
Đã hóa kiếp nhiệm màu
[...] Xem tiếp