Bé, nắng và hoa

Xuân về, trời nắng nhẹ. Andrea thích ra vườn. Cỏ còn thơm mùi sương của đêm qua. Bà dắt bé phơi mình trong nắng, lẩm đẩm từng bước nhỏ không đều trên lối sỏi…Bé thích hoa. Gió lung lay chồi non chào bé đến. Hoa mỉm cười, nụ hồng chúm chím như môi bé Andrea.
[...] Xem tiếp

Bình minh trên đồi

Bình minh rớt nhẹ trên đồi. Từng giọt sương mai còn đọng trên cành cây ngọn cỏ. Những tia nắng nhạt bắt đầu một ngày mới. Bầu trời vẫn chưa hết mây đen từng cụm nhỏ còn sót lại sau mùa đông dài lạnh giá. Ở đây có cả thu vàng và xuân ngạt ngào hương sắc của hoa. Gió xuân đã tung lên không gian một vùng bụi phấn. Không như Sài gòn, quanh năm chỉ có mưa và nắng. Vội vàng trong mưa và hững hờ với nắng, bởi chỉ có mưa rào và nước lũ lênh láng trên những con đường không tìm được lối thoát. Còn nắng đổ xuống phố phường làm ta thêm gay gắt vì bụi và khói của Sài Gòn.
[...] Xem tiếp

Cân tình

Vy khóc nức nở trên con đường từ nhà mẹ về. Hai bên đường hàng cây cũng lặng lẽ ngậm ngùi. Hoàng hôn vẫn cứ buông và Vy, không biết về đâu … Vy nhấn ga vượt cả qui định Km/giờ. Mặc kệ luật lệ, mặc kệ cuộc đời, Vy vẫn khóc như chưa từng được khóc. Bởi ở cái xứ Kangooro này Vy cũng chỉ là một con Kangooro nhỏ lẻ loi bên lề cuộc sống và bởi trên cuộc đời này Vy còn lại ai?
[...] Xem tiếp

Chiều Maldives

Trước mắt tôi chằng chịt những chữ và nghĩa của lũ sinh viên đáng yêu.
Thoát khỏi màn hình laptop là biển bao la, bốn bề chỉ một màu xanh và tiếng sóng vỗ.
[...] Xem tiếp

Đường chiều

Điện thoại reo, giọng anh vang lên: Hương đâu rồi? Tôi đứng lên và nhìn thấy anh bước đi ngập trong gió. Mái tóc bồng bềnh bị gió hất tung để lộ khuôn mặt thông minh với vầng trán cao và sáng. Anh đi vội đến bên tôi bằng một nụ cười rạng rỡ. Hương đợi anh lâu không? Anh hỏi. Mười phút thôi! Tôi trả lời. Rồi một lời xin lỗi vì đến muộn.
[...] Xem tiếp

Hoa nắng

Con đường dẫn đến nhà anh ngập đầy hoa nắng. Sự êm ả của xóm làng quê anh như sự bình yên của tâm hồn anh vậy. Tính cách hiền hoà chân tình của anh toát ra từ giọng nói, tiếng cười, cả dáng đi và đặc biệt là ánh nhìn của một người có tâm thiện.
[...] Xem tiếp

Khuya vắng

Dòng đời vẫn cứ trôi
như dòng chảy của những ánh đèn lung linh trên lộ tối.
Tôi đếm bước thời gian
để tuổi xuân ơi, xin dừng lại một chút bên lề cuộc sống.
Để uống từng giọt nắng đầu ngày làm tươi suy tư đã nhuốn muộn phiền,
và tắm gội tâm hồn bằng những cơn mưa rào tháng hạ
Để tìm chút hồn nhiên còn sót lại của tuổi thơ
như một khoảnh khắc thư giãn của kiếp người.
[...] Xem tiếp

Một sớm mùa Xuân

Tôi lặng im để nhìn về mình một chút, nhìn về những ngày qua gần nhất. Tôi thất bại vì không vượt khỏi những cảm xúc tự do. Tôi không có khả năng bon chen với những trò chơi xôi thịt của nhân gian mà cũng không có khả năng tranh giành những hư ảo như bao người. Nói một cách khác theo kiểu đời thường thì tôi quá khờ khạo. Tôi không biết thích nghi và tự đánh bóng mình. Phải chăng đấy là cái còn sót lại của giống người có chút lòng tự trọng.
[...] Xem tiếp

Nghệ thuật sống của trần gian

15 phút nghỉ trưa, tôi xem một đoạn phim chiến tranh của Mỹ. Lòng chùng xuống!
[...] Xem tiếp

Một phút hồi sinh

Lại một mùa xuân không có tuổi. Bởi sắc màu đã tàn phai và nghe đời như những giọt chiều gõ nhẹ vào vùng xám của cõi suy tư. Ai đó đã đánh thức chút hạnh phúc mong manh đã ngủ quên trong muộn phiền hằng bao ngày tháng. Thời gian không còn tồn tại. Chỉ có không gian êm ả như cánh đồng khô vào đêm trăng hạ. Khanh chìm trong hồn thơ và tiếng nhạc. Ca từ và giai điệu không còn của riêng ai mà là một sự hoà quyện giữa hạnh phúc và đớn đau! Sự thăng hoa đến đỉnh của ngọt ngào, và hương sắc của tình yêu trong bất tận là sự mất mát và đắng cay.
[...] Xem tiếp